“Cảm ơn, cảm ơn cô, bác sĩ Tạ!” Bà Trương tiến đến, nắm chặt tay Tạ Uyển Oánh để cảm ơn.
Tạ Uyển Oánh không thể buông tay bà cụ ra, chỉ cảm thấy bàn tay ấy đang run rẩy khi nắm chặt.
Bà Trương cảm thấy mình suýt chút nữa mất đi một người thân, suýt chút nữa đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
“Con dâu tôi tối qua đã làm sai, bác sĩ Tạ, tôi thay mặt nó xin lỗi cô!” Bà Trương nói, “Nhưng mong bác sĩ thông cảm. Bởi vì con dâu tôi từ trước đến nay tính tình như vậy, rất cứng đầu. Chúng tôi thường xuyên nói nó. Nó luôn cho rằng mình rất giỏi, việc gì cũng làm được, chuyện gì cũng gánh vác được. Nhiều năm qua con trai tôi bận công việc. Là con dâu tôi quán xuyến mọi việc trong ngoài, nó là một người con dâu tốt. Bây giờ nó bị bệnh, cả nhà chúng tôi rất lo lắng. Nếu không có các bác sĩ kiên trì khám chữa bệnh cho nó, chúng tôi không biết phải làm sao——”
Mỗi bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đều có câu chuyện riêng, mỗi nhà mỗi cảnh. Bác sĩ chắc chắn hiểu điều này. Tạ Uyển Oánh nghĩ, Tiểu Trương đã nói gì với bà nội mình mà bà ấy lại muốn giải thích và cảm ơn cô riêng như vậy.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây