“Rung giật nhãn cầu!” Giọng bác sĩ Vương đột nhiên cao vút, như đang run rẩy cùng với nhãn cầu của nữ bệnh nhân, lắp bắp nói, “À, cô ấy vừa nãy nói là ý này sao?”
Nghe câu than thở của bác sĩ Vương, Tạ Uyển Oánh hiểu ra: Xem ra trước đó bác sĩ Vương và Lữ chủ nhiệm không phản ứng với từ Nystagmus test mà cô nói, không phải là phản đối, mà là không hiểu cô nói từ tiếng Anh nào. Không hiểu, chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy, mặc kệ.
Cũng không lạ, Lữ chủ nhiệm thuộc thế hệ bác sĩ những năm 60-70, khả năng nghe nói tiếng Anh không tốt lắm. Còn bác sĩ Vương, tuổi lớn hơn sư huynh của cô rất nhiều, lại chỉ là bác sĩ nội trú, đủ để thấy trình độ luận văn có thể không tốt. Luận văn của bác sĩ từ trước đến nay phải liên kết với các tạp chí quốc tế, tiếng Anh đạt chuẩn là ngưỡng cửa thấp nhất.
Có lẽ, đây là một trong những lý do khiến hai người này có vẻ khó chịu với cô và các sư huynh của cô?
Tám năm ban chiêu sinh vốn là học bá. Không cần nói gì đến trình độ kỹ năng lâm sàng, chỉ nói đến viết luận văn, nói tiếng Anh, thì tuyệt đối vượt trội hơn hai người này. Vì vậy, soái ca Tào được cử đi du học, trở thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của giới bác sĩ trong nước. Đi du học, có nói được tiếng Anh hay không là yếu tố đầu tiên.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây