Tô Tinh Dạ giơ tay ra hiệu cho mấy đứa nhỏ im lặng, đi về phía Thẩm Nguyệt Nguyệt, “Nguyệt Nguyệt, gọi lại lần nữa nào?”
“Mẹ.” Giọng nói mềm mại, ngọt ngào như chim hoàng oanh.
“Ơi”, Tô Tinh Dạ nhất thời đỏ hoe mắt, lại đáp lớn tiếng: “Ơi!”
Mấy đứa trẻ lập tức ồn ào, chỉ nghe thấy trong bếp “Choang” một tiếng, tiếp theo là tiếng Thẩm Khai Dược chạy nhanh tới.
Xoạt một tiếng, rèm cửa được vén lên, “Nguyệt Nguyệt sao vậy?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây