Diêu Thế Linh đứng dậy, lại xách một cái giỏ trống khác tiếp tục xếp dây khoai lang: “Sáng nay ăn quả đắng ở nhà trưởng thôn, sau đó lại chạy đến nhà đội trưởng đội số 2. Tính tình đổi trưởng cứng rắn hơn trưởng thôn nhiều, dứt khoát mắng cho hai vợ chồng họ máu chó đầy đầu, thím Vương kêu khóc một lúc lâu. Trưởng thôn bảo bọn họ bồi thường lúa mạch tổn thất cho sáu bảy nhà chúng ta, thím Vương vỗ đùi nói, là gió lớn thổi bó đuốc đốt đống lúa mạch, không liên quan đến nhà bọn họ, nếu phải bồi thường thì để ông trời thường.
Văn Thanh nghe xong thật sự muốn trợn trắng mắt, lý do này chỉ thím Vương mới có thể nghĩ đến.
“Lúc chiều, những người trồng ngô và trồng khoai trở về từ ngoài đồng. Vương Đại và thím Vương nhìn thấy, chợt nhớ tới nhà mình còn hai mẫu đất trống không. Nhưng ngô của nhà bọn họ đã bị cháy sạch, khoai lang cũng không còn. Thế là hai người đi mượn hàng xóm, không ngờ không ai muốn cho bọn họ mượn, đều nói mình trồng vừa đủ, không có dư.
Vương Đại và thím Vương sốt ruột, nhưng cũng không thể trồng đậu. Đậu có sản lượng thấp, ngô và khoai lang sản lượng cao. Sau khi ăn hết lúa mạch, ngô và khoai lang còn có thể chống đỡ được một thời gian, đậu thì không thể ăn bao lâu. Vương Đại và thím Vương đi mượn hết mọi người trong thôn, nhưng không có nhà nào đồng ý cho họ mượn.
“Bọn họ tự chuốc lấy thôi. Văn Thanh hỏi: “Có mượn nhà chúng ta không?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây