Lục Đình Cấp mơ hồ nói: "Con biết rồi."
Vừa nói, tay vừa tiếp tục lật từng trang không ngừng.
Mạnh Nghiên Thanh thấy vậy cho rằng đứa nhỏ này không nghiêm túc, ngoảnh lại cô ấy sẽ nghĩ ra mấy câu hỏi để làm khó cậu, cậu sẽ rút ra kinh nghiệm.
Hai mẹ con học theo cách này cho đến gần tối, Mạnh Nghiên Thanh nhìn bầu trời bên ngoài: “Mẹ đưa con đi ăn tối, ăn tối xong con có thể về nhà.”
Lục Đình Cấp vẫn dán mắt vào tự liệu không xê dịch: “vâng…”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây