Thập Niên 80: Lưu Manh Chiều Cô Vợ Nhỏ

Chương 29:

Chương Trước Chương Tiếp

Ôn Quốc Cường tức giận trừng mắt nhìn bà ta: “Bà câm miệng!”

Số tiền này nếu không trả lại, con trai bà đừng nói là cưới vợ, có thể xảy ra chuyện gì hay không còn chưa biết! Sớm biết như vậy lúc trước không nên nghe theo người đàn bà này đem Ôn Duyệt gả thay, nếu là gả Hiểu Ngọc qua, thì tiền cưới này Chu Diệu cũng không thể lấy lại được!

Ông ta cũng coi như là quyết đoán, ra lệnh cho Lý Hoa Hồng đi lấy tiền, bà ta không muốn, bị ông ta trừng mắt cảnh cáo mà nhìn. Lý Hoa Hồng không dám làm trái lời Ôn Quốc Cường, kéo khuôn mặt dài đi tới đi lui quanh phòng, mấy phút sau, trong tay cầm rất nhiều tiền đi ra, còn rất dày.

Ôn Quốc Cường đếm đếm, rút ra một xấp đưa ra: “Tiền đều ở đây.”

“Bác cả quả nhiên là người thông minh.” Chu Diệu tiến lên nhận tiền, mỉm cười đầy ẩn ý, ngay trước mặt ông ta đếm số tiền trong tay, sau khi thấy không sai mới mở miệng nói: “Ngày mai sẽ không mang theo người tới, bác cả yên tâm.”

Ôn Quốc Cường: “Còn Hoa tử bên kia……”

Chu Diệu nhướng mày: “Tôi và Ôn Hoa không quen biết, nên không đi.”

Ôn Quốc Cường thở phào nhẹ nhỏm, sau đó nghĩ tới một ngàn đồng đã bị lấy đi, trong miệng cảm thấy đắng chát.

Đó chính là một ngàn đồng! Một ngàn đồng a!!

Cứ như vậy mà biến mất! Đi mất!!!

Ôn Duyệt đi theo Chu Diệu ngơ ngác mà rời khỏi Ôn gia, im lặng mười mấy giây mới hưng phấn lên, đôi mắt sáng lấp lánh: “Chúng ta thật lấy được đất và tiền sao? Bọn họ thật sự muốn trả lại sao, họ có lừa chúng ta không?”

Phải biết rằng trước khi tới đây, cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị từ chối, dù sao trong ấn tượng của cô, bác gái là người cực kỳ khó chơi và keo kiệt.

Chu Diệu liếc nhìn cô một cái, nhướng mày: “Bọn họ không dám.”

Ôn Duyệt nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái: “Chu Diệu, anh thật lợi hại!”

“Cũng được.” Chu Diệu chạm vào ánh mắt sùng bái của cô, vô thức duỗi thẳng lưng, hai tay đút vào túi quần vẻ mặt bình tĩnh, “Này thì tính gì? Sau này nếu gặp phải chuyện như vậy thì cứ nói với tôi là được.”

Ôn Duyệt đôi mắt cong lên thành hình trăng non, gật đầu đồng ý.

Hai người đã ra khỏi sân nhà họ Ôn nhưng vẫn có thể nghe được tiếng cãi nhau của Ôn Quốc Cường và Lý Hoa Hồng phát ra từ bên trong. Cô quay đầu nhìn lại, từ cánh cửa sân đã mở ra cô liền nhìn thấy một cô gái mặc một chiếc váy liền thân màu xanh lam đang bước ra khỏi căn phòng bên cạnh phòng chính.

Có lẽ là bị đánh thức bởi tiếng ồn nên ra ngoài xem chuyện gì xảy ra.

Cô ta xõa tóc, mặc váy dài sạch sẽ thoả đáng, đi đường không nhanh không chậm, không phù hợp với phong cách ở nông thôn. Đây hẳn là Ôn Hiểu Ngọc chị họ của nguyên chủ, không hổ là học sinh cấp 3 của thời đại này, khí chất nhìn đều không giống nhau, toàn thân phát ra khí chất tự tin.

Dường như nhận ra điều gì đó, đối phương quay đầu nhìn ra ngoài sân, cách hơi xa một chút, Ôn Duyệt không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt cô ta. Thu hồi ánh mắt tò mò, cô quay đầu lại tiếp tục nói chuyện với Chu Diệu.

Trong nhà chính Ôn gia, Lý Hoa Hồng lớn tiếng kêu trời khóc đất: “Ôn Quốc Cường, đó chính là một ngàn đồng tiền, một ngàn đồng a! Ông cứ như vậy liền đưa ra!!”

“Tôi chẳng lẽ không đau lòng sao?” Ôn Quốc Cường nín thở gầm lên, gân xanh trên trán đều nhô lên, đôi mắt đỏ ngầu, chỉ vào Lý Hoa Hồng mắng: “Tôi đã từng nói với bà là không nên gây rắc rối với Ôn Duyệt, con bé chỉ là một cô gái, sớm muộn gì cũng phải gả cho người ta, tại sao bà luôn so đo tính toán với con bé?”

“Nếu bà đối xử với con bé tốt một chút, còn có thể xảy ra chuyện như ngày hôm nay sao? Hiện tại thì tốt rồi, tiền bạc đất đai cũng không còn, bà đã hài lòng chưa? Tôi thật là tám kiếp xui xẻo mới cưới một người phụ nữ như bà làm vợ!”

Lý Hoa Hồng không vui: “Tôi làm việc này là vì ai, tôi còn không phải là vì cái nhà này sao! Bây giờ ông lại trách tôi, sao lúc trước cũng không thấy ông ngăn cản gì cả! Bọn họ muốn thì ông liền đưa, sao ông lại hào phóng như vậy!?”

Chương Trước Chương Tiếp

Combo Full lượt đọc giảm 59%👉

Thành viên bố cáo️🏆️

🔊️Bình luận (0) - 🎫Đề cử (0)