"Bên ngoài đêm khuya sương lạnh, áo khoác có hơi lạnh." Chu Quang Hách đứng bên giường, đưa tay vào trong chăn nắm lấy tay Thủy Lang: "Thật ấm."
Thủy Lang lập tức rùng mình: "Vừa rồi còn ân cần cởi áo khoác, chớp mắt đã dập tắt ý định ngủ của em."
Chu Quang Hách cong môi thật cao: "Nhìn gần mới thấy em ngủ hồng hào, biết là em ngủ đủ rồi mới tỉnh."
Thủy Lang nắm tay anh xoa bóp: "Bên ngoài không có chuyện gì chứ?"
"Bên Phục Mậu tạm thời không có chuyện gì." Chu Quang Hách không biểu lộ nỗi lo lắng trong lòng, nắm tay Thủy Lang, đưa lên dưới mũi ngửi: "Bôi gì mà thơm thế này, trên mặt cũng bôi à?"
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây