Phan Khôi vào tới cửa mới nói: “Đừng tưởng chúng tôi thực sự sợ anh!”
Phương Kiếm Bình: “Tôi tưởng anh lời nói sẽ thuyết phục hơn.”
Phan Khôi nghẹn lời.
Phương Kiếm Bình: “Tôi nói lại lần cuối, Tiểu Phương không ngốc. Chúng tôi tạm thời không muốn có con là vì cô ấy vẫn còn nhỏ. Sau này để tôi nghe thấy các người nói này nói nọ, tôi không ngại tự đưa các người đến bệnh viện đâu. Tiểu Phương, chúng ta đi!”
Anh kéo tay Tiểu Phương, nhìn cái xẻng cô đang cầm, anh giật lấy ném xuống đất.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây