Trương Lâm bảo bà nội đợi một chút, tìm Diệp Hoài Viễn, chào hỏi cậu, nói với cậu rằng mình sẽ cố gắng.
Diệp Hoài Viễn nói: “Đợi anh về sẽ gửi đồ cho em.”
Cậu nói đến chuyện đã hứa lần trước, sẽ gửi cho cậu ấy cuốn sổ ghi chép học tập của mình.
“Cảm ơn anh!” Trương Lâm liên tục gật đầu, liếc nhìn Cố Tiểu Vũ bên cạnh, nói: “Anh, chúc anh ước gì được nấy.”
Diệp Hoài Viễn nhìn cậu ta, mọi thứ đều không cần nói ra, cậu nhếch môi: “Sẽ vậy, cảm ơn.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây