Ngày hôm sau, khi Cố Di Gia tỉnh dậy thì trời đã sáng.
Cô chậm rãi bò ra khỏi giường, vừa vén chăn lên, cô đã rùng mình vì lạnh rồi chui trở lại chăn.
Giường vẫn còn rất ấm, cô co ngồi co ro ở đó không muốn cử động, phải mất một lúc sau cô mới lấy hết can đảm để rời khỏi giường lần nữa.
Chịu đựng không khí lạnh lẽo, Cố Di Gia nhanh chóng thay quần áo, choàng khăn thật chặt, che chắn thật kỹ trước khi bước ra ngoài.
Cô thức dậy quá muộn, không có ai ở nhà.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây