“Cháu học hành cũng bình thường, mới tốt nghiệp cấp ba, bây giờ sinh viên đại học đã bắt đầu trở thành hàng bán chạy, chẳng phải một người tốt nghiệp cấp 3 như cháu sẽ bị bỏ lại sao?
Cháu tính toán nhiều, đôi mắt nhỏ, con ngươi cứ loanh quanh không ngừng chuyển động, cũng không biết sao lại có nhiều tính toán như vậy. Nếu cháu đủ xuất sắc, đủ ổn định thì không cần nhờ người khác, chẳng phải có rất nhiều đồng chí nam ưu tú vội vàng để bà mối đến nhà cầu hôn sao?”
Triệu Phương Hoa tức đến cả người phát run, nghiến răng duy trì nụ cười cuối cùng: “Có người ông nào nói cháu gái mình như vậy sao? Nếu ông không chịu sắp xếp cuộc hôn nhân của cháu thì cứ nói thẳng. Cháu, cháu, ngày mai cháu liền dọn đi, dù sao cháu ở lại đây toàn dựa vào ông mà.
Ông không giúp cháu, sao cháu còn mặt mũi ở lại, cả ngày nhìn sắc mặt của người khác?”
Ông cụ Triệu gật đầu: “Được, cháu cũng có thể dọn ra ngoài, đã là một cô gái hai mươi sáu tuổi lỡ thì, ăn vạ ở nhà có ích gì?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây