Sau khi cơm nước xong, Hàn Ái Quốc lại cực kì thận trọng nói về chuyện quần áo của đứa nhỏ: “Lúc trước chúng ta không biết là hai đứa nhỏ, cho nên mấy thứ quần áo này chỉ chuẩn bị đủ cho một đứa, bây giờ khẳng định không đủ. Chắc chắn là chúng ta phải chuẩn bị thêm, bằng không khi hai đứa nhỏ sinh ra sẽ không có gì để mặc. Cả tã lót cũng vậy, hai đứa nhỏ chắc chắn dùng không đủ.” Nhưng anh chỉ có thể chờ tới buổi tối sau khi huấn luyện xong mới trở về nhà khâu vá đồ dùng cho chúng, thời gian cực kỳ hữu hạn, vì vậy bọn họ phải chuẩn bị trước.
Sau khi biết tin mình có hai đứa, Tô Nguyệt chỉ lo hưng phấn, lại quên bẵng đi loại chuyện này.
Giờ nghe anh nhắc tới, cô mới vỗ vỗ đầu mình: “Xem đầu óc của em này, biết tin kia bao lâu rồi mà em chẳng nhớ ra chuyện đó, cũng may có anh nhắc nhở em, nếu không chờ mấy tháng nữa khi sinh hai đứa nhỏ ra chắc chắn chuẩn bị không kịp. Em còn nghe nói đứa nhỏ song bào thai không có ở trong bụng mẹ đủ chín tháng mười ngày đâu, chúng sẽ sinh ra sớm hơn một chút so với những đứa khác, thời gian thật sự hơi gấp một chút. Số quần áo trẻ con và tã lót sơ sinh chúng ta đã chuẩn bị chắc chắn không đủ, cần nắm chắc thời gian làm thêm một ít nữa. Trước kia chỉ chuẩn bị một bọc đồ nhỏ cho chúng, bây giờ phải chuẩn bị thêm một bọc nữa rồi.”
Nói tới chuyện này, Tô Nguyệt lại cảm thấy rầu rĩ, muốn làm thêm quần áo nhất định phải cần tới phiếu vải, làm chăn mền nhất định phải có phiếu bông, tất cả phiếu bông lúc trước tích cóp được chỉ đủ để làm một bộ chăn mền mà thôi, bây giờ phải làm thêm một cái nữa, cô biết đào đâu ra phiếu bông bây giờ? Mà không riêng gì bông, hiện tại phiếu vải trong nhà cũng không đủ dùng.
Nghĩ tới chuyện này, cô lập tức ảo não nói: “Sớm biết trong bụng có hai nhóc con thế này, em sẽ không làm quần áo cho mình nữa, tiết kiệm được chút phiếu vải đều để dành làm quần áo cho bọn nhỏ hết.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây