Phương Hải xoa đầu của cô nói: “Anh hứa với em, sẽ yên ổn mà.
Triệu Tú Vân nửa tin nửa ngờ, đôi lúc không phải con người làm chủ, cô vứt những thứ này ra sau não, nói: “Em lấy quần áo, đi tắm rửa nha.
Trước mắt thời tiết đã mát dần, sớm muộn Triệu Tú Vân cũng cho các con mặc áo tay dài, ngọn tóc của Hòa Nhi nhiễu nước, dùng khăn lông lau qua lau lại, nói: “Mẹ ơi, khi nào chúng ta vào thành phố chơi nữa?
Cô bé không phải nghĩ về chơi, thì là việc ăn, Triệu Tú Vân cũng quen rồi, cô suy nghĩ một hồi nói: “Chẳng phải ba con nói phát tiền thưởng sao? Đợi phát tiền thưởng xong hãy đi.
Khi cô nói lời này thì nhìn sang Phương Hải, anh mỉm cười nói: “Phát chung với tiền lương của tháng sau, nhưng anh xin hai mươi tệ kinh phí.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây