Hòa Nhi thở dài nói: “Em không thể đi thêm được hai bước sao? Chỗ này mới cách tấm bia đá kia bao xa chứ, đưa tay thì cũng có thể với tới, nếu đây không phải là em gái ruột thì cô bé cũng muốn lên cơn.
Miêu Miêu một mặt vô tội nói: “Thật sự không đi được nữa.
Bậc thứ nhất thấp hơn bậc thứ hai, cô bé nhấc chân cũng thấy tốn sức.
Vương Nguyệt Đình có chút mất hứng.
“Vậy làm sao bây giờ? Còn đi nữa hay không?
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây