Cung Linh Lung vội vàng dạy kinh nghiệm cho cậu: “Từ từ thôi, đừng có sốt ruột, chờ cá cắn móc câu chắc rồi lại kéo lên, nếu không nó sẽ nhanh chóng nhả giun ra chạy mất đó.”
Có cô truyền dạy tri thức lý luận, Lục Tĩnh Dương thành công câu được con cá đầu tiên.
“Là một con cá trắm cỏ lớn, còn to hơn con cá chúng ta mua hồi sáng nữa.”
Chu Lan Cầm cực kỳ kích động, ngoài miệng còn liên tục la to: “Tĩnh Dương, từ từ thôi, từ từ thôi, đừng có gấp.”
“Đúng vậy, cứ từ từ dắt nó, chờ nó bơi không nổi nữa lại kéo nó lên.” Cung Linh Lung ngồi xổm ở bờ sông xem, cười nói: “Con cá này lớn lắm, tối nay không nấu nó nữa, cho mẹ và em mang về kinh đô ăn.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây