Từ lần Chu Chính Đình trải nghiệm vài ngày sinh tồn trên đảo hoang, từ đó về sau anh đã bị ám ảnh bởi dừa. Bây giờ thấy nhiều dừa như vậy không biết phải xử lý thế nào, càng đau đầu hơn.
Xe vừa dừng lại, chị Diêu hàng xóm đã dẫn theo hai gia đình quân nhân đi đến. “Đồng chí Giang, em về rồi à?”
Giang Thanh Nguyệt quay đầu cười nói: “Vâng, em tan làm rồi ạ.”
Chị Diêu nhanh chân đi đến, chỉ vào đống dừa bên dưới bãi cát: “Đồng chí Giang, chị nhớ lần trước em đã làm món gì mà đông đông như thạch dừa ấy, trẻ con rất thích ăn, hay là em chỉ cho chị cách làm đi? Không thì biết bao giờ mới hết được đống dừa này.”
“Đúng vậy, Chu liên đội trưởng bảo mọi người chia hết dừa đi, nhưng mà nhiều thế này thì ăn sao cho hết.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây