Giang Thanh Nguyệt cảm kích trước tấm lòng của mọi người, cô cười nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn mọi người đã cùng nhau giấu tôi để tôi được nghỉ ngơi hai ngày, nhưng bây giờ tôi đã khỏe lại hoàn toàn rồi, sau này có việc gì cứ tìm tôi.”
“Vâng ạ, làm việc thôi.”
Thấy mọi người lập tức tập trung vào công việc, Giang Thanh Nguyệt rất tán thưởng. Sau đó, cô thấy Hồ Thường Anh vẫn đứng đó chưa đi, cô liền ra lệnh đuổi khách: “Sao thế? Cậu cũng muốn ở lại gia nhập tổ của chúng tôi à?”
Hồ Thường Anh chu môi: “Điên à, tôi có chuyện muốn hỏi.”
Giang Thanh Nguyệt cười đầy ẩn ý: “Chuyện gì? Nói đi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây