Nhìn qua cửa sổ, đôi mắt của Vương Tú Chi và Giang Vệ Đông đã đỏ hoe, Giang Thanh Nguyệt không kiềm được cũng rớm lệ, “Cám ơn mẹ, mẹ với anh ba mau về đi, trên đường đi chậm thôi.”
Xe khách chậm rãi lăn bánh.
Hai người vẫn còn đứng đó vẫy tay theo.
Giang Thanh Nguyệt còn chưa kịp buồn, đã phải vội vàng dắt mọi người đi cho kịp đến bến xe lửa.
Vương Tú Hà lần đầu tiên đến huyện thành, cũng là lần đầu ngồi xe lửa, thấy cái gì cũng mới lạ.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây