Phó Văn cảnh, cho dù anh muốn đưa em đến nông trường đi chăng nữa, cần nói gì em cũng đã nói rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn cô ta căn bản không xứng với anh, cô ta chỉ là một tai hoạ thôi, nhà của cô ta cũng không thể nâng đỡ anh được, còn kéo anh lại nữa, anh chọn cô ta không chọn em, sớm muộn gì anh cũng sẽ hối hận.”
“Tôi sẽ không bao giờ hối hận.” Phó Văn Cảnh kiên định trả lời: “Chuyện của chúng tôi không cần cô phải nhọc tâm suy nghĩ, cô vẫn nên lo cho bản thân đi.”
Phó Văn Cảnh nói xong, đưa tay cầm lấy tay của Tô Nhuyễn Nhuyễn, trực tiếp quay người đi xuống núi.
Hai người vừa quay đi không được mấy bước thì nghe thấy phía sau lưng đột ngột có tiếng bước chân nặng nề.
Hình như có người đang chạy về phía này.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây