Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn Vương Mao Ni, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
Mỗi lần nghe Vương Mao Ni móc mỉa ai đó, Tô Nhuyễn Nhuyễn luôn hoài nghi là giữa cô và Vương Mao Ni thì ai mới là người bị cà khịa.
Thậm chí cô còn cảm thấy xấu hổ trước khả năng móc mỉa người khác của Vương Mao Ni.
Vương Mao Ni không quan tâm mọi người nghĩ gì về mình, sau khi nhìn xung quanh, bà ấy cười khẩy một tiếng:
“Mấy người các con cho rằng tự bốn đứa trẻ đó có kem đánh răng, bàn chải đánh răng và quần áo mới mặc sao, đó là do cha mẹ bọn nó mua cho. Nếu như các con muốn, thì hãy gọi Phó Thất với vợ Phó Thất là ba mẹ đi, hiếu kính với bọn họ, chăm sóc bọn họ cho đến khi bọn họ chết, thì bọn họ cũng có thể may cho các con hai bộ quần áo.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây