Hoắc Tư Tiêu nổi cơn ghen, anh chắn trước mặt Tống Lạc Anh nhỏ giọng hỏi: “Đẹp như vậy sao?”
Tống Lạc Anh vô thức gật đầu, vẻ mặt say sưa: “Ừm, đẹp, dáng người cực kỳ tốt, đường nét khuôn mặt cũng không tồi, nếu như da trắng thêm chút nữa thì càng hoàn mỹ.”
Hoắc Tư Tiêu nghe thấy vậy thì giống như làm đổ bình dấm chua, chua loét: “Không được nhìn, dạy hư con.”
Tống Lạc Anh xoa bụng, ánh mắt xẹt qua vẻ gian xảo: “Không phải em muốn nhìn, là con muốn xem.”
Hoắc Tư Tiêu: “…”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây