Khương Niệm: “...”
Cô mím môi cười, đi vào phòng tắm rửa mặt mũi xong, sau đó đi đến nhà bếp. Lục Duật đã nấu xong bữa sáng, hâm nóng trong nồi. Khương Niệm ăn sáng xong, định bụng đến nhà Điền Mạch thăm Quảng Tú, vừa mở cửa đã va phải Hà Nguyệt nhà đối diện. Hà Nguyệt cười nói: “Cuối cùng em cũng dậy rồi, sáng nay chị định tìm em, Đoàn trưởng Lục nói em còn đang ngủ.”
Khương Niệm cười ngượng ngùng: “Tối qua em thêu tranh hơi muộn.”
Hà Nguyệt nói: “Tối rồi thì đừng thêu tranh nữa, vừa tốn điện lại hại mắt.”
Khương Niệm gật đầu, lại nghe Hà Nguyệt nói: “Tối qua thật sự cảm ơn em, chị nghe Phương Hạ nói, tối qua em gọi hai đứa nhỏ đến nhà ăn cơm, chị thật sự không biết phải cảm ơn em thế nào cho phải.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây