Lục Duật hơi nheo mắt lại, dừng lại ở trên người Khương Niệm vài giây, đứng dậy đi về phía Khương Niệm, dùng năm ngón tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô kéo vào nhà, đóng cửa phòng lại, Khương Niệm bị túm lảo đảo, còn chưa đứng vững gót chân thì Lục Duật liền áp sát vào khung cửa, cúi đầu xuống, đôi lông mày đẹp trai lạnh lùng che khuất đôi mắt đen không có cảm xúc.
Anh rất cao và chỉ ngang tầm mắt với cô khi anh cúi xuống và cong lưng.
Khương Niệm một tay bị Lục Duật nắm lại, tay còn lại ngơ ngác co rúm lại. Cô nuốt khan, hô hấp run rẩy: “Anh sao vậy?”
“Chị dâu.”
Anh đột nhiên gọi cô.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây