Điền Kiến Binh nghe vậy bèn cười lạnh một tiếng: “Các người không cần lo, đến khi ấy thật sự xảy ra vấn đề thì tôi gánh hết, nếu như nhà xưởng có tổn thất gì, vậy tôi với đồng chí Diệp Bảo Châu sẽ gánh vác trách nhiệm và rời đi.”
Quách Hữu Bình cũng chậm rãi nói: “Mọi người không cần quá mức lo lắng đâu, tôi tin đồng chí Diệp Bảo Châu, bây giờ nếu bí thư Điền đảm bảo vẫn chưa đủ vậy cộng thêm tôi nữa là được rồi chứ?”
Mọi người vẫn rất tin tưởng năng lực của Quách Hữu Bình, nhưng vừa nghe được lời này lại có cảm giác như thể bọn họ đang ép Quách Hữu Bình và Điền Kiến Binh vậy, cho nên mọi người đều không nói thêm gì nữa.
Thấy mọi người đã yên tĩnh lại, lúc này, Tiền Nghĩa mới bảo: “Vậy cứ như vậy đi, cho đồng chí Diệp Bảo Châu một cơ hội, để bí thư Điền đảm bảo, tôi cảm thấy thế là được rồi.
Cho nên phòng họp nhanh chóng yên tĩnh trở lại, tuy rằng mọi người đều rất không cam lòng, nhưng nếu bọn họ đã nói như vậy rồi, Diệp Bảo Châu làm không tốt thì Điền Kiến Binh cũng phải rời đi, đến khi ấy có hai vị trí trống ra vậy còn phải xem ai có năng lực ngồi vào, cho nên cuối cùng mọi người cũng đành chấp nhận sự thật với vẻ rất không tình nguyện.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây