Quách Hữu Bình nói thẳng: “Trước đó chúng ta cũng chưa từng thảo luận với cô ấy về vấn đề này, bây giờ đột ngột nhắc đến, người ta không tin, cần thời gian để cân nhắc cũng là chuyện bình thường, có cái gì hay đâu mà phải vội?”
Tiền Nghĩa hơi nhíu mày, có bao nhiêu người đang mỏi mắt mong chờ vị trí phó xưởng trưởng này nhưng không ngờ Diệp Bảo Châu lại còn phải cân nhắc nữa? Đúng là phục rồi: “Ông không sợ sau khi cô ta cân nhắc xong sẽ trực tiếp tới Vạn Phúc hay sao?”
Quách Hữu Bình lạnh lùng bảo: “Cho dù có đi thì đó cũng là tự do của cô ấy!”
Lúc này, Điền Kiến Binh cũng nhịn đủ lắm rồi, ông ta là một bí thư đã làm đến nước này rồi mà Diệp Bảo Châu vẫn chưa chịu đồng ý, cho nên sau khi nghe được câu này ông ta lập tức lên tiếng: “Chúng ta đã làm đến mức này rồi, cô ta còn muốn thế nào nữa? Lẽ nào còn muốn tôi quỳ xuống cầu xin cô ta chắc?”
Quách Hữu Bình nghe thế lại lạnh lùng liếc mắt nhìn ông ta: “Bí thư Điền, nếu không phải trước đó ông khư khư cố chấp muốn cưỡng chế điều người ta đi thì nói không chừng đến bây giờ chúng ta đã bán kiểu mì ăn liền mà đồng chí Diệp Bảo Châu đã đề xuất trước đó đắt như tôm tươi rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây