Lời này vừa nói ra, bầu không khí trong văn phòng ít nhiều gì cũng trở nên hơi lúng túng, đương nhiên Điền Kiến Binh cũng nghe ra được Diệp Bảo Châu này ghi thù ông ta rồi, một cô gái trẻ, ông ta đã dùng cả cái chức bi thư này của mình để đảm bảo và tiến cử cô, nhưng sao mồm miệng vẫn quấn riết lấy người như thế chứ!
Ông ta ho nhẹ một tiếng: “Tiểu Diệp này, vừa rồi không phải đã nói với cô rồi sao, đây đều chỉ là hiểu lầm, tôi lấy chức bí thư ra để bảo lãnh và tiến cử cô, cô làm không tốt thì tôi cũng không xong, cô nên tin tưởng tôi mới phải.”
Khóe miệng của Tiền Nghĩa cũng co giật, cô quả thật rất trẻ, không có lý lịch gì, lẽ nào còn không cho người ta nói nữa à.
Nhưng ở thời điểm này, ông ta cũng chỉ có thể nói: “Lý lịch quả thật rất quan trọng, nhưng quan trọng nhất vẫn là vấn đề năng lực cá nhân, nếu chúng tôi đã quyết định rồi, vậy sẽ không lật lọng với cô đâu.”
Quách Hữu Bình cũng nhìn cô và cười bảo: “Đúng, cô yên tâm đi, tôi tin năng lực của cô, lý lịch không phải vấn đề lớn, nếu chúng tôi đã đưa ra quyết định vậy chắc chắn sẽ ủng hộ cô, hơn nữa bí thư thư Điền cũng đã dùng chức bí thư để bảo lãnh và tiến cử cô lên làm phó xưởng trưởng, ông ấy chắc chắn sẽ càng ủng hộ cô hơn.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây