Vừa rồi trong lúc mấy người bọn họ đang cãi nhau chí chóe, Diệp Bảo Châu cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi, nhậm chức phó xưởng trưởng, đây là cơ hội và cũng là khiêu chiến. Nếu Điền Kiến Binh thật lòng muốn cho cô làm phó xưởng trưởng vậy cô sẽ lập tức gật đầu đồng ý ngay. Nhưng bây giờ cô biết ông ta chỉ vì sự ghé thăm của Vạn Phúc cho nên mới bị ép phải chấp nhận yêu cầu mà cô đưa ra, mà cũng không phải xuất phát từ thật tâm.
Nhưng bây giờ, đến ngay cả Quách Hữu Bình cũng dính vào rồi cho nên cô cũng không trực tiếp từ chối mà chỉ nhìn Điền Kiến Binh và bảo: “Bí thư Điền, tôi có năng lực đảm nhiệm chức phó xưởng trưởng.”
Cô vừa dứt lời, Tô Nguyên Thanh chỉ cảm thấy đầu mình bị giáng một búa, mẹ nó chứ, Diệp Bảo Châu này thật sự ở lại rồi kìa, cuộc sống sau này của anh ta sẽ không dễ trải qua nữa mất!
Ba người khác cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, ở lại thì tốt, Vạn Phúc khoa trương như thế cũng đừng hòng được đắc ý.
Trong lòng Điền Kiến Binh cười hí hửng, ông ta đã nói rồi mà, cái chức này ngon như thế, làm sao Diệp Bảo Châu có khả năng không động lòng được, nếu đã động lòng rồi, vậy đương nhiên phải quay về đi làm chứ còn gì nữa!
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây