Sức cám dỗ này rất lớn, điều kiện của Vạn Phúc không thể so được, ông ta cảm thấy không ổn vì thế nhìn Tiền Nghĩa, hy vọng đối phương có thể phản đối, như vậy thì Diệp Bảo Châu mới có cơ hội sang Vạn Phúc được: “Xưởng trưởng Tiền cũng không có ý kiến?”
Tiền Nghĩa biết Điền Kiến Binh không để ý đến ý kiến của ông ta vì trong hai năm này sức khỏe của ông ta không tốt, việc trong nhà xưởng đều do Điền Kiến Binh và Quách Hữu Bình quản lý, ông ta đã được tính là một nửa vật trang trí rồi.
Nhưng ông ta lại không thể không quản gì hết như vậy, cho nên cũng trực tiếp nhìn Điền Kiến Binh: “Bí thư Điền, chuyện này quá đột ngột, đồng chí Diệp Bảo Châu vẫn còn trẻ như thế, cô ấy chỉ là một cô gái trẻ, ông giao một chức vụ quan trọng như vậy cho cô ấy là sẽ xảy ra chuyện lớn đấy!”
Tô Nguyên Thanh cũng lấy lại bình tĩnh, Diệp Bảo Châu làm phó xưởng trưởng là chuyện không có khả năng đâu nhé, nhiều đồng chí lâu năm trong xưởng đang đợi xếp hàng thăng chức như vậy, cho dù xếp đến kiếp sau cũng không đến lượt cô đâu, cô hoàn toàn không đủ tư cách!
Nếu cô lên làm phó xưởng trưởng vậy sau này anh ta ở xưởng còn có hy vọng gì nữa: “Đúng đó, bí thư Điền, ông cũng không thể nói đùa như vậy được, làm sao Diệp Bảo Châu có thể đảm nhiệm chức phó xưởng trưởng được? Đây là muốn lấy tương lai của xưởng chúng ta ra nói đùa sao?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây