Lúc này, trong lòng Điền Kiến Binh trực tiếp chửi Châu Kiến Phong một lượt, so về chỗ dựa thì Dân Phúc không thể so được rồi, hoặc là ông ta từ chối Diệp Bảo Châu và để cô đi, hoặc là đồng ý cho cô làm phó xưởng trưởng!
Hai chuyện trước mắt này ông ta đều không tình nguyện cho lắm, nhưng bây giờ Châu Khánh Phong đang đợi ông ta trả lời, không chỉ như vậy mà những người khác cũng đang đợi ông ta trả lời, mọi người đều đang nhìn ông ta, nhìn chằm chằm vào ông ta.
Điền Kiến Binh giống như bị người bắc lên giá nướng vậy, toàn thân nóng đến phát hoảng, một lúc sau, ông ta nhìn Châu Khánh Phong, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xưởng trưởng Châu, tôi đã nói với ông rồi, tôi giữ hồ sơ của Diệp Bảo Châu là vì chúng tôi đã có sắp xếp công việc mới cho cô ấy, nếu cô ấy đã cảm thấy mình thích hợp làm phó xưởng trưởng vậy có gì không được?”
Ông ta vừa dứt lời, toàn bộ người có mặt ở đó đều sững sờ, Điền Kiến Binh lại nói gì thế này?
Quách Hữu Bình cũng không hiểu rốt cuộc bây giờ Điền Kiến Binh đang muốn làm gì nữa, tuy ông ta không muốn Diệp Bảo Châu đi nhưng lời này của Điền Kiến Binh quá đột ngột rồi, cho nên ông ta vẫn không nhịn được mà nhìn đối phương, thuận miệng lên tiếng: “Bí thư Điền, ông nói gì tôi nghe không rõ.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây