“Xưởng trưởng Châu…”
Châu Khánh Phong lạnh lùng liếc mắt nhìn cô ta, sau đó mới nhìn Diệp Bảo Châu, cười bảo: “Như vậy, cô cảm thấy có được không?”
Diệp Bảo Châu rất bất ngờ vì Châu Khánh Phong lại có thành ý như thế, vậy mà lại cho cô làm riêng một hạng mục, nhưng dựa theo tình hình phát triển của xã hội hiện nay mà nói thì bánh ngọt đã không còn dễ nghiên cứu phát triển nữa rồi.
Cô hơi trầm ngâm, rất nhanh sau đó đã cười hỏi: “Xưởng trưởng Châu thật sảng khoái, nhưng khoản bánh ngọt này tôi cảm thấy nghiên cứu phát triển đã hơi bão hòa rồi, cho nên tôi muốn biết nếu hạng mục nghiên cứu phát triển riêng lẻ không phải là bánh ngọt liệu có được không?”
Châu Khánh Phong nghe vậy đã thấy hơi mừng rỡ trong lòng, cô nói như vậy chắc chắn là trong lòng đã có ý tưởng cho nên ông ta nhanh chóng gật đầu: “Đương nhiên là được, nghiên cứu phát triển bên Vạn Phúc chúng tôi không chỉ giới hạn ở bánh ngọt, cứ hễ là sản phẩm mới tốt, mang lại lợi ích cho Vạn Phúc thì chúng tôi đều sẽ cố hết sức ủng hộ nghiên cứu phát triển, cho nên khi nào cô có thể đi làm?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây