Diệp Bảo Châu nghe thế cũng ngấm ra được xưởng trưởng Châu chắc hẳn đã chú ý đến cô từ trước rồi: “Cảm ơn xưởng trưởng Châu đã khẳng định, lần sau nếu có cơ hội, có món gì ngon đến khi ấy tôi sẽ trực tiếp mang tới tặng ông.”
Châu Khánh Phong biết cô chỉ đang nói chuyện khách sáo nên cũng cười ha ha gật đầu, lại thấy cô ăn diện định đi ra ngoài mới bảo: “Cô định ra ngoài sao? Vậy có phải chúng tôi qua đây làm phiền cô rồi không?”
Diệp Bảo Châu biết mục đích bọn họ tới là gì, vừa vặn lát nữa cô cũng định đi tìm bọn họ cho nên mới đáp: “Vâng, chẳng qua cũng không phải chuyện lớn gì cả, muộn một chút cũng không sao.”
Lý Tư Mẫn cười bảo: “Được, vậy chúng tôi cũng đi thẳng vào vấn đề luôn nhé, chính là chuyện mà lần trước tôi đã nói với cô ấy, không biết cô đã cân nhắc xong chưa? Hoặc là cô còn có ý kiến gì muốn đề đạt với chúng tôi không?”
Lát nữa Diệp Bảo Châu phải tới nhà xưởng nên cũng không vòng vo Tam Quốc: “Mấy hôm nay tôi quả thật cũng đã cân nhắc rồi, nhưng tôi cảm thấy có khả năng chức phó chủ nhiệm nghiên cứu phát triển này không thích hợp với tôi, nghiên cứu phát triển vốn chỉ là một phần trong công việc của tôi ở Dân Phúc, ngoại trừ nghiên cứu sản phẩm mới ra, tôi càng thích theo phó xưởng trưởng Quách ra ngoài bàn chuyện làm ăn hơn.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây