Cô còn chưa nói gì thì Tô Nguyên Thanh đã cười bảo: “Bí thư Điền, tôi cũng cảm thấy Tiểu Diệp không cần thiết phải nghỉ phép đâu, dù sao thì phần sản phẩm mới này chúng ta vẫn còn phải dựa vào đồng chí Tiểu Diệp mới được.”
Tiền Nghĩa quay đầu nhìn Tô Nguyên Thanh, trừng mắt nhìn anh ta với vẻ dữ tợn, trong lòng nói anh ta đột nhiên thêm dầu vào là sợ người khác không biết anh ta và Diệp Bảo Châu có chút ân oán hay sao?
Nhưng Tô Nguyên Thanh cũng đã nói ra mất rồi, ông ta cũng chỉ có thể nhìn Điền Kiến Binh: “Tiểu Diệp quả thật rất cố gắng về mặt công tác, nhưng đúng là không cần thiệt phải nghỉ đâu, hôm nay nói chuyện này quá gấp, để ngày khác lại nói sau đi.”
Điền Kiến Binh thấy mọi người đều đang nói chuyện giúp Diệp Bảo Châu nên trong lòng càng tức tối hơn, nếu hôm nay ông ta không quyết xong chuyện này vậy sau này sắp xếp công việc sẽ có người học theo như thế, đến lúc ấy ông ta còn quản lý người dưới tay thế nào được nữa?
Ông ta nhìn Diệp Bảo Châu, người kia vẫn ngồi ở đó với vẻ mặt bình tĩnh và không nói gì cả, giống như đã chắc chắn ông ta không dám làm gì cả vậy, bộ dáng đó thật đúng là thong thả ung dung.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây