Điền Kiến Binh vốn còn hơi thất vọng nhưng bây giờ khi nhìn thấy mì trong bát, ánh mắt lập tức sáng lên, mùi thơm và nước dùng này hình như không giống với mì gói mà ông ta đã từng ăn trước đây cho lắm, ông ta lập tức nhìn mọi người, kêu bọn họ đi lấy bát đũa qua đây nếm thử.
Buổi trưa trên cơ bản mấy người bọn họ đều ăn cơm ở nhà ăn cho nên bát đũa đều tự chuẩn bị đặt trong văn phòng, nghe thấy ông ta nói như thế, tất cả đều chạy ra ngoài lấy bát đũa, đợi khi mang về thì mì cũng đã úp xong, Điền Kiến Binh và đám người Tiền Nghĩa cũng đã ăn thử rồi.
Mì ăn liền vào miệng vừa trơn vừa dai, nước dùng trong và thơm, rất tươi, cũng rất đậm đà, có một mùi vị thịt khá đậm, đối với người sống trong thời đại bình thường nấu mì chỉ có thể thêm dầu muối và xì dầu mà nói thì đây chính là một món ngon tuyệt hảo rồi.
Chỉ có mỗi ba bát mì mà phòng họp lại có đến mười một người, mỗi người chỉ có thể nếm thử vài miếng như thế, hoàn toàn không đủ ăn, bây giờ đã ăn xong mì rồi, bọn họ chỉ có thể hồi lại vị trong miệng, nhìn sang Diệp Bảo Châu: “Bảo Châu, chỗ cô còn nữa không?”
Diệp Bảo Châu lắc đầu, bây giờ cô chỉ có gia vị và nước dùng thôi, còn mì thì cũng chỉ còn ba gói cuối cùng, Cao Gia mới mua vẫn chưa gửi hàng tới: “Hết rồi, tôi làm thủ công chỉ có mỗi ba phần thôi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây