Diệp Bảo Châu nhanh chóng nhận lấy rồi nhanh chóng lật xe, trong hai tháng cô nghỉ này đã có thêm vài đơn đặt hàng, chẳng qua đều là từ tòa nhà bách hóa, lượng cũng không lớn, ngoài ra đều là một vài vấn đề về mặt sản xuất, cô đọc chưa được một lúc đã gần đến mười giờ, lúc này, cô, Quách Hữu Bình và Triệu Bàng Hải lại cùng nhau đến phòng họp.
Bấy giờ, những nhân viên liên quan đến ủy ban xưởng và cấp lãnh đạo phân xưởng cũng đều đã tới phòng họp hết, trong đó cũng có cả Tiền Nghĩa và Tô Nguyên Thanh, Diệp Bảo Châu hiển nhiên cũng nhìn thấy cả tay bí thư xuất quỷ nhập thần trước đây – Điền Kiến Binh.
Tuy rằng phần lớn thời gian bí thư đều quản người, nhưng làm bí thư của một xưởng cũng phải hiểu quá trình sản xuất, hiểu rõ trạng thái kinh doanh để nắm bắt tài liệu sớm nhất và quyền chủ động trong công việc tiếp theo, nhưng bí thư chủ yếu cũng không quản việc sản xuất, cho nên trước đây có rất nhiều lúc Diệp Bảo Châu chỉ gặp Điền Kiến Binh trong cuộc họp của cấp lãnh đạo.
Những người khác nhìn thấy Diệp Bảo Châu lại xuất hiện cũng tới tấp chào hỏi cô, sau khi đáp lời cô nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Quách Hữu Bình, giống như ngày trước lấy bút và sổ ra chuẩn bị ghi chép cho cuộc họp.
Điền Kiến Binh thấy mọi người chào hỏi Diệp Bảo Châu cũng liếc mắt nhìn về phía cô, vừa cười vừa hỏi: “Tiểu Diệp, hôm nay cô đi làm lại, bọn trẻ có khóc không?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây