Anh ta thầm cắn răng, sau đó nhìn cô và cười bảo: “Tiểu Diệp đấy à, lại tới pha trà cho phó xưởng trưởng Quách đấy sao?”
Diệp Bảo Châu ừm một tiếng rồi đi qua lấy nước, Tô Nguyên Thanh lại nhìn cô, hỏi với giọng u ám: “Lần này cô quay lại, công việc có sắp xếp gì không?”
Diệp Bảo Châu hơi liếc mắt nhìn anh ta, dù sao thì mối quan hệ giữa hai người bọn họ không tốt cũng là chuyện mà rất nhiều người biết, cho nên cô cũng không khách sáo mà nói với vẻ mặt không có cảm xúc: “Không biết, cái này anh phải hỏi lãnh đạo.”
Tô Nguyên Thanh nghe thế trong lòng hừ một tiếng, cô sẽ không cho rằng quét cái sàn với pha cốc trà là có thể về lại như trước đây đấy chứ? Cho dù Quách Hữu Bình muốn giữ cô lại cũng vô dụng thôi, còn không phải ông ta phải nghe bí thư hay sao, bí thư chắc chắn sẽ không cho hai người ngồi cùng một vị trí, xét thấy gần đây cô đang trong thời kỳ nuôi con bằng sữa mẹ, phải chăm con, chắc chắn sẽ không có bao nhiêu sức lực đặt lên phương diện công tác, cho nên vị trí này cô thật sự không ngồi vững được đâu!
Nghĩ đến mấy chuyện này, trong lòng anh ta lập tức thoải mái hơn hẳn, cuối cùng thì ả đàn bà này cũng sắp phải cút khỏi vị trí này rồi, sau này cuối cùng cũng không cần phải qua lại về mặt công việc với cô nữa, rốt cuộc anh ta cũng xả được cục tức này.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây