Bàn chân bé xíu đạp thẳng lên mặt, không hề đau tí nào, nhưng lại khiến người đàn ông giật nảy mình, anh lập tức ngồi thẳng người dậy, đôi mắt đen láy trợn tròn, nhìn Diệp Bảo Châu: “Có ý gì vậy? Có phải thằng nhỏ này có thể nghe hiểu lời anh nói không đó?”
Diệp Bảo Châu cười “phụt” một tiếng: “Chắc chắn là có rồi, anh muốn chiếm đồ của người ta, người ta chắc chắn không vui lòng rồi, cho nên đi ngủ sớm một tí đi.”
Lục Thiệu Huy tin cô mới lạ, đứa bé có hơn một tháng tuổi thì biết được cái gì, lúc này anh đã hơi có ý tên đã lên lên dây cung rồi, quay sang nhìn cô với vẻ chờ mong: “Em cho đi mà, một tí thôi, em còn không dùng đồ của anh nữa là nó sẽ rỉ sắt mất.”
Diệp Bảo Châu: ...
Người đàn ông lại nhân cơ hội bảo: “Còn nữa, anh sắp phải đi thắt ống dẫn tinh rồi, đến khi ấy chắc chắn phải nghỉ ngơi cho lại sức, lần này, hơn nửa năm liền anh chưa được ăn thịt, cả người gầy rộc đi rồi!”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây