Dứt lời, Diệp Bảo Châu hơi trợn mắt lên nhìn: “Em có người quen ở xưởng mì ăn liền sao?”
Thẩm Văn Tinh lắc đầu: “Không, bây giờ em trai em đang làm việc ở xưởng gia vị, chị cần gia vị gì thì em có thể kêu em ấy tìm giúp cho.”
Hô hấp của Diệp Bảo Châu hơi dồn dập, cô đang rối bời vì không biết phải đi đâu tìm nhiều gia vị như vậy để cải thiện đây, không ngờ lại thành sự thật rồi: “Thật hay giả vậy?”
Thẩm Văn Tinh cười đáp: “Đương nhiên là thật rồi, chỉ cần xưởng em ấy có thì em có thể lấy được tất cả những thứ chị cần.”
Diệp Bảo Châu cũng chưa từng làm mì gói bao giờ, chẳng qua trước đây cô đã từng nói chuyện với người của xưởng thực phẩm khác, ít nhiều gì cũng hiểu một chút, về phần cải thiện thứ này thế nào thì cô cần phải từ từ nghĩ đã, đến khi ấy lại cải thiện dần, chắc hẳn có thể làm ra được.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây