Cô cũng không muốn hỏi tiếp nữa, tránh cho Quách Hữu Bình không biết phải nói gì, sau khi đáp một tiếng cũng rời khỏi văn phòng ngay, sau đó xuống phân xưởng tìm Trịnh Duyệt.
Lúc này đã gần đến trưa rồi, Trịnh Duyệt cũng không bận nhưng cô ta đang nói chuyện với Thẩm Văn Tinh, nhìn thấy Diệp Bảo Châu đột nhiên tới xưởng cô ta cũng hơi ngạc nhiên: “Cô không ngoan ngoãn ở nhà ở cữ mà ra ngoài làm gì vậy?”
Diệp Bảo Châu cười bảo: “Tôi đã hết ở cữ rồi cho nên mới qua đây thăm cô.”
Trịnh Duyệt vừa nghe được lời này mới bảo: “Có phải lại nghĩ đến sản phẩm mới gì rồi không?”
Nếu đổi lại là trước kia, Diệp Bảo Châu chắc chắn sẽ gật đầu, nhưng bây giờ thì khác rồi, cô lắc đầu cười bảo: “Không phải, chỉ là tới thăm các cô thôi, thuận tiện nói chút chuyện riêng nữa.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây