Trừ buổi tối phải thay phiên chăm ba đứa trẻ ra thì ban ngày cả ba đứa nhỏ đều ở bên cạnh Diệp Bảo Châu, Lục Thiệu Huy nghe được lời này lại liếc mắt nhìn ba thằng nhãi con đã chiếm chỗ của mình, anh hừ một tiếng: “Sợ cái gì, đàn ông từ nhỏ phải chịu khổ, cho tụi nó uống một tí sữa bột thì đã làm sao, chảnh kiểu đấy sau này làm sao lấy được vợ!”
Diệp Bảo Châu nghe thế phụt cười, con còn chưa được một tháng mà anh đã nghĩ đến chuyện sau này lấy vợ cho nó rồi, nghĩ cũng nhiều thật đấy: “Vậy lão tam thì sao? Anh không lo cho thằng bé à?”
Trong mấy hôm ở cữ này, Lục Thiệu Huy cũng không đi làm mà cùng với hai người Hạ Thu Mai chăm con, trước đó anh bị lão đại tè cho một bãi, sau đó lúc thay tã cho lão nhị cũng bị tè cho một lần làm ướt đầy tay anh, anh cũng đã buồn bực hết mấy ngày rồi.
Thế này cũng thôi đi, dù sao cũng bị tè rồi, anh vẫn phải giặt tã cho thằng nhãi thối nữa chứ.
Nhưng An An lại rất ngoan, hơn nữa cậu bé còn yếu hơn hai anh trai một chút cho nên sữa mẹ cũng được uống nhiều hơn hai anh trai một chút, Lục Thiệu Huy cũng thương cậu bé cậu bé nhất.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây