Lục Thiệu Huy liếc nhìn bộ dáng suy tư của cô bèn bảo: “Quách Hữu Bình không phải loại người đó đâu, nếu ông ta thật sự bất đắc dĩ mới để người thay thế em vậy chúng ta đổi việc khác mà làm, công việc đều là do hai bên chọn lựa, em không tin Dân Phúc thì lãnh đạo sẽ thả em đi thôi.”
Diệp Bảo Châu cũng biết ý của anh, nếu cô đến nơi khác làm việc, phải bắt đầu từ con số không không nói, mà thời gian đi làm, tan làm và chăm con cũng là một rắc rối, hơn nữa còn chưa chắc đã thăng chức được nhanh như thế cho nên cô vẫn sẽ nghĩ cách giải quyết nguy cơ trước mắt này, đương nhiên, nếu sau này cô trở về làm việc không vui vẻ vậy đổi việc cũng là một cách giải quyết.
“Em biết rồi.” Cô trực tiếp nói: “Nhưng đây vốn là vị trí của em, em không có khả năng để người khác tới lấy đi được, trừ phi là không thể tranh giành nổi.”
Lục Thiệu Huy cũng cảm thấy nhà xưởng làm thế thật không ra làm sao, trước đây Diệp Bảo Châu đã mang tới nhiều lợi nhuận như thế cho nhà xưởng, bí thư gì đó kia nói nhét người là nhét người vào, thật tồi tệ, cho nên anh cũng bảo: “Được, em làm gì anh cũng đều ủng hộ em hết, nhưng bây giờ chúng ta vẫn phải ở cữ cho tốt trước đã rồi lại nói sau.”
“Em biết rồi.” Diệp Bảo Châu nhìn người đàn ông và cười bảo, sau đó quay đầu thơm lên bàn tay nhỏ nhắn của ba đứa trẻ đang nằm trên giường: “Mẹ phải ở cữ thật tốt và cho ba thằng nhóc các con ăn ngon.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây