Tuy rằng Cao Hồng Anh rất muốn nhưng cũng biết Giang Tú Linh không có khả năng ngồi hai mươi hai năm: “Em chỉ nói vậy thôi.”
Lục Quốc Đống cười bảo: “Cứ như vậy đi, có thời gian còn không bằng đi thăm cháu trai bảo bối của chúng ta còn hơn.”
Rất nhanh, ông ấy đã quay người đi vào phòng xem cháu trai bảo bối của mình.
Ba đứa trẻ giống nhau như đúc, lúc này đang ngủ rất ngon, nhìn thế nào cũng khiến người yêu thích hết.
Lục Quốc Đống nhếch khóe miệng, cười ha ha bảo: “Mấy người ở đại viện hỏi anh khi nào bọn họ mới có thể qua đây thăm cháu.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây