Diệp Bảo Châu biết ý tốt của bà ta lại cười một tiếng: “Không sao đâu ạ, chỗ con ngủ mình lót thêm một lớp chăn là được.”
Nếu người ta đã nói như vậy rồi, thím Lưu cũng không tiện nói thêm gì nữa mà bế em bé vào nhà, Diệp Bảo Châu cũng bị Hạ Thu Mai đẩy lên giường, sau đó bọn họ mới đi ra ngoài.
Ba đứa trẻ nằm bên cạnh Diệp Bảo Châu, cô chống người lên nhìn mấy cục bông nhỏ, tụi nhỏ ngủ rất an tường, ngon giấc, nhìn như vậy mới thấy hàng lông mi kia cũng thật dài, còn hơi cong lên giống như cái quạt nhỏ.
Trong lòng cũng đã tiếc nuối xong rồi, bây giờ Diệp Bảo Châu cũng đã chấp nhận sự thật, ba đứa con trai thì ba đứa con trai, đều là con mình đẻ ra cả, hơn nữa còn ưa nhìn như vậy nữa.
Lục Thiệu Huy nhìn gương mặt tươi cười của cô, lại nhìn vị trí vốn thuộc về mình đã bị ba đứa nhỏ chiếm dụng mà thầm thở dài một tiếng, anh kêu: “Diệp Bảo Châu.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây