Diệp Bảo Châu cũng không nhịn được mà xin lỗi vì trước kia đã nói tụi nhỏ trông xấu hoắc, nhưng nghe thấy người khác khen con mình cô vẫn khiêm tốn bảo: “Cũng được, trẻ con vừa mới ra đời làm sao có thể nhìn ra được đẹp bao nhiêu chứ.”
Mà hai đứa trẻ hình như cũng tâm linh tương thông, đứa này đói thì đứa kia cũng đói, đứa này khóc thì đứa kia cũng khóc, nhưng có dì Lưu và Hạ Thu Mai ở đây nên ngược lại, Lục Thiệu Huy cũng không lo lắng quá, mấy hôm nay anh cũng học với dì Lưu phải chăm con thế nào, cuối cùng cũng thấy được ít thành quả.
Lúc anh bế con cuối cùng cũng không phải vừa ôm vào lòng đã khóc nữa, đến lượt anh đút sữa bột cho, hai đứa trẻ cũng rất nể mặt mà uống, cho nên mấy ngày nay, mối quan hệ giữa ba cha con đã đạt đến đỉnh cao.
Sau khi nằm viện được bốn hôm, trên cơ bản Diệp Bảo Châu đã có thể tự đi lại được, lão tam Lục Cẩm An cũng ra khỏi lồng ấp, trái tim đang treo lơ lửng của mọi người đều đặt về trong ngực.
Diệp Bảo Châu nhanh chóng đút sữa cho con ăn, lần đầu tiên được nhìn lão tam gần như thế, cô phát hiện cậu bé thật sự giống y như đúc với hai anh trai.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây