Lục Thiệu Huy trực tiếp bật cười: “Em cũng có phải chó đâu, anh tiêm cái gì?”
Diệp Bảo Châu nhìn thấy vết thương của anh sâu như vậy, thật ra vẫn thấy hơi lo lắng: “Lỡ như bị viêm thì sao?”
Lục Thiệu Huy nhìn cô, cười bảo: “Thương anh hả?”
Diệp Bảo Châu nhìn anh mà chẳng nói gì cả, Lục Thiệu Huy nhìn chằm chằm vào cô, sau đó sáp mặt mình qua, đè thấp giọng bảo: “Bây giờ em hôn anh một cái nhé?”
Diệp Bảo Châu trừng mắt nhìn anh, tên đàn ông chết tiệt này nghiêm túc chưa được ba giây, ở trước mặt người ngoài mà cũng không bỏ qua, tuy rằng oán trách anh nhưng cô vẫn thơm lên mặt người đàn ông một cái.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây