Bà cụ kia vừa nghe đến phương diện này, lại nhớ đến bộ dáng khóc như đứt từng đoạn ruột vừa rồi của hai đứa trẻ mà bảo: “Chắc chắn rồi, tôi nghe vừa rồi hai đứa nhỏ nhà các bà khóc vang lắm, không giống đứa trẻ hơn hai cân tí nào.”
Cao Hồng Anh nghe được lời này cũng rất vui vẻ: “Đúng rồi, bác sĩ nói tuy tụi nhỏ ra đời sớm hơn vài ngày nhưng phát triển rất tốt, giống y như cha nó, từ nhỏ đã khỏe rồi.”
Bà cụ cũng rất ngưỡng mộ, nhà họ Lục này cũng đủ lợi hại đấy, một lần sinh tận ba đứa con trai, sau này nhà cửa náo nhiệt biết bao, đổi lại là ai mà chẳng ngưỡng mộ chứ, vậy mà vừa rồi cha của đứa trẻ đó lại còn hơi chê con mình, đúng là không biết tốt xấu.
Mà lúc này, tên cha không biết tốt xấu của đám trẻ kia đang rửa mặt, sau khi rửa mặt xong anh lại giặt áo một lúc, sau đó mặc cái áo ướt nhẹp đi thẳng đến văn phòng của Lục Quốc Đống ngủ một giấc, đợi khi tỉnh lại đã gần bảy giờ tối rồi.
Anh lập tức ngồi dậy, lại đi rửa mặt sau đó mới đến phòng sinh, không ngờ lại gặp được ba người Thẩm Văn tinh, Trịnh Duyệt và Lâm Tú Giai trong hành lang.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây