Diệp Bảo Châu muốn ăn canh gà, canh gà rất nóng, không dầu cũng không ngấy, vị cũng không mặn không nhạt, nhưng cô uống được vài hớp đã buồn ngủ không thể gượng được nữa.
Hạ Thu Mai khuyên: “Con ăn thêm một chút nữa mới được, từ đêm đến giờ đã không ăn gì rồi, cho dù con không ăn thì em bé cũng phải bú sữa nữa chứ, bác sĩ nói rồi, các con sinh non, phải nuôi bằng sữa mẹ mới tốt nhất.”
Lục Thiệu Huy hơi nhíu mày, nhìn Hạ Thu Mai rồi nói thẳng: “Bỏ đi, mẹ, cứ để cô ấy ngủ đi, chúng ta vẫn còn sữa bột, con uống sữa bột cũng không sao mà.”
Hạ Thu Mai muốn nói sữa bột chỉ tạm được nhưng bà ta cũng thương con gái cho nên nghĩ một lát rồi cũng thôi, cứ để Diệp Bảo Châu ngủ vậy, cô vừa ngủ, trong phòng đã yên tĩnh hơn.
Bây giờ tất cả mọi việc đều đã sắp xếp xong, Lục Quốc Đống cũng phải đi làm, Lục Thiệu Lan cũng là vào giờ làm mới biết Diệp Bảo Châu đã sinh cho nên cũng vội vàng trở về.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây