Sắc mặt anh nặng nề vô cùng, căng da đầu giải thích: “Có khả năng là vừa rồi tôi quá khẩn trương đi.”
Lúc này, bên tai anh nghe được tiếng khóc của em bé, vừa đảo mắt nhìn qua đã thấy ba nữ y tá ở bên cạnh đang lau người đứa trẻ, anh liếc mắt nhìn Diệp Bảo Châu, cô vẫn còn đang ngủ, cho nen anh quay người đi đến bên cạnh y tá nhìn ba đứa trẻ được đặt trên bàn kia, chúng nhăn nheo, cả người đỏ như tôm luộc, trông cứ như con khỉ con ấy.
Anh sững sờ, nhìn y tá: “Đây là con nhà chúng tôi sao?”
Y tá vừa lau người cho em bé vừa đáp: “Đúng rồi, chính là con nhà anh chị đấy.”
Lục Thiệu Huy nhíu mày, mồm miệng theo bản năng phun ra mấy chữ: “Sao lại xấu như vậy?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây