Giang Văn Thanh mang đường đỏ cho Uông Tuyết, cô nàng định đặt nó dưới gốc cây ở đầu bờ ruộng.
Liễu Nhị Muội không yên tâm, khuyên cô nàng đừng đặt ở đó: “Nhỡ ai lấy mất thì em tức chết đấy.”
Uông Tuyết nghe vậy cũng thấy lo lắng, bèn đặt đường đỏ vào cái rổ nhỏ và đeo sau lưng.
“Không biết hai chị có biết không, đồ ăn ở chỗ bọn em làm dở lắm, em cảm thấy nếu không tự kiếm thêm cái gì ăn thì chắc bị đói chết mất.”
Liễu Nhị Muội nói: “Xì, đừng nói bậy. Bây giờ nhà ai chẳng ăn thế. Nếu mà ăn nhờ ở nhà người ta, đồ ăn có khi còn chẳng bằng đồ ở điểm nông trường của các em.”
Uông Tuyết thở dài: “Ừ, nên em mới không tìm nhà ai để ở nhờ nữa. Hai người trước ở nhờ nhà dân cũng đã chuyển về điểm nông trường rồi.”
Cô nàng lại quay sang nói với Giang Văn Thanh: “Văn Thanh, tan làm em đến nhà chị đổi hai quả trứng gà nhé.”
Giang Văn Thanh gật đầu: “Nhà chị còn măng muối, để chị lấy cho em một ít mang về ăn nữa.”
Liễu Nhị Muội cười đùa: “Em thật có phúc, tay nghề nấu nướng của cô ấy là nổi tiếng ngon đấy.”
Uông Tuyết cười hì hì: “Em nghe nói rồi, khiến em thèm chảy nước miếng cả trong giấc mơ nữa kìa.”
Ba người vừa nói chuyện vừa làm việc, công việc cũng hoàn thành nhanh hơn. Sau khi tan làm, Giang Văn Thanh dẫn Uông Tuyết về nhà lấy trứng.
Hai quả trứng giá 1 hào, Giang Văn Thanh chọn hai quả to nhất, rồi múc thêm cho cô nàng một bát măng muối.
“Bát này em cứ mang về, mai trả lại chị cũng được.”
Uông Tuyết cầm trứng và măng muối về đến điểm nông trường, vừa vào phòng liền vội vàng mở hộp đựng măng ra. Cô nàng cắn một miếng, vị chua chua cay cay lập tức kích thích đầu lưỡi.
Uông Tuyết ăn liền hai miếng, vội vàng lấy hộp cơm ra đổ hết măng vào trong.
Cùng phòng với cô nàng là nữ thanh niên trí thức tên Chu Thành Hạ, lúc này vẫn chưa về. Trong phòng chỉ có mình Uông Tuyết, nên cô nàng tha hồ thưởng thức.
Chu Thành Hạ về đến, vừa vào phòng đã ngửi thấy mùi lạ: “Mùi gì thế này?”
“Là măng muối đấy.” Uông Tuyết mở hộp cơm ra, đưa cho Chu Thành Hạ một miếng: “Cô thử xem.”
Chu Thành Hạ còn chưa ăn mà nước miếng đã ứa ra. Cô ta cắn một miếng, chưa kịp nhai xong đã muốn gắp thêm miếng nữa, nhưng Uông Tuyết liền đậy nắp hộp lại.
“Nhìn cô kìa, đúng là keo kiệt.” Chu Thành Hạ mở ngăn tủ của mình lấy ra một gói bánh đào: “Đổi một nửa măng muối của cô với bánh này, chịu không?”
Uông Tuyết lườm cô một cái: “Không phải tôi keo kiệt đâu, chỗ này là Văn Thanh cho tôi đấy, tôi còn chưa trả lại gì cho chị ấy. Để lát nữa ăn cơm tôi cho cô một ít nữa là được rồi.”
Chu Thành Hạ nghe vậy liền vui vẻ trở lại. Cô ta tiếp tục nài nỉ: “Cho tôi thêm một ít nữa đi! Tôi còn có kẹo sữa nữa đấy!”
Uông Tuyết không muốn cho, nhưng bị Chu Thành Hạ làm phiền mãi đành phải đồng ý: “Thôi được rồi, ngày mai tôi sẽ hỏi Văn Thanh, nếu chị ấy đồng ý thì cô tự đi đổi với chị ấy.”
Ngày hôm sau, Chu Thành Hạ cùng với Uông Tuyết đi đến bờ ruộng tìm Giang Văn Thanh. Khi nghe nói Chu Thành Hạ muốn đổi măng muối, Giang Văn Thanh bật cười:
“Chỉ là chút măng muối thôi mà, có đáng để mấy đứa mang đồ ra đổi không? Hết giờ làm, em mang hộp cơm đến đây, chị lấy cho em.”
Chu Thành Hạ tuy không quen biết Giang Văn Thanh nhiều nhưng ngại không muốn ăn của người ta mà không trả gì: “Chị ơi, có lẽ sau này em sẽ thường xuyên tìm chị đổi đồ. Nếu chị không lấy thì lần sau em ngại lắm.”
Giang Văn Thanh đành phải nhận: “Được rồi, nếu vậy chị nhận của em hai cái bánh đào, nhưng măng muối này thực sự không có gì đâu.”
Buổi trưa, Giang Văn Thanh trở về nhà và chuẩn bị một hộp lớn măng muối cho Chu Thành Hạ. Hai chiếc bánh đào mà Chu Thành Hạ đổi cũng được chia đều cho các thành viên trong gia đình. Những chiếc bánh đào này làm từ bột mịn, dầu rất nhiều, trên bề mặt còn có rắc mè rang. Trần Thúy Xuân vui vẻ nhận xét: “Lần này thật là lời to.”
Giang Văn Thanh cũng cảm thấy khá thỏa mãn, sau khi ăn xong, cô bắt tay vào làm bột đậu để hôm sau chế biến thành thạch đậu. Thạch đậu sau khi làm xong được đặt vào giếng để qua đêm, sáng hôm sau sẽ để Trần Mộc Văn mang đi giao.
Bạn của Trần Mộc Văn chuyên buôn bán những mặt hàng này, mỗi sáng tinh mơ đã tụ tập tại khu rừng nhỏ ngoài thành để thu hàng. Trần Mộc Văn không cần phải vào thị trấn, giao hàng xong anh có thể trở về kịp thời gian làm việc.