Người nói tay còn cầm hai cái lá dâu gói thịt bên trong, chứng tỏ lời nói là thật.
Không ngờ nhà họ Trần lại làm lớn đến vậy cho đầy tháng của một đứa cháu gái. Những người nghe chuyện cảm thấy hối tiếc vì trước đây đã không đến thăm nhà họ Trần.
Người ta còn nghe nói rằng, có người chỉ mang theo vài cọng rau thôi cũng được mời dự tiệc.
Không được ăn thịt, nhiều người thấy thèm nhưng không muốn ai phát hiện nên liền đổi chủ đề: “Nghe nói cha mẹ và anh em của lão Trần đều không được mời, chẳng phải nói đã làm hòa rồi sao?”
Người dự tiệc nhà họ Trần khinh bỉ cười: “Ông không biết à! Bà cụ lúc trước giả bệnh là để ông ấy phải trả tiền nuôi dưỡng đấy! Chưa có hòa hợp gì đâu, đến đứa cháu họ cũng không thèm đến xem mặt. Tôi thấy gia đình này cũng không tốt đẹp gì!”
“Gì cơ? Sao lại như vậy được! Ông cụ cũng hồ đồ quá, nhà họ Trần Lương Phong bây giờ có hai cậu con trai, đều có thể làm chủ gia đình, tôi thấy nhà họ còn sống tốt hơn nhà con trai cả nữa. Vậy mà còn làm trò này sao?”
Hai người trò chuyện say sưa, người xung quanh nghe càng lúc càng đông, ai cũng buôn chuyện, bàn tán xôn xao. Khi bà cụ Trần nghe đến chuyện này, bà ta lại càng khó chịu hơn.
Lần trước sau khi thương lương xong chuyện dưỡng lão, Trần Lương Phong đã đưa nửa phần lương thực và tiền cho anh cả Trần. Mặc dù đã qua nửa năm, Trần Lương Phong chỉ mang đến một nửa số lượng theo thỏa thuận.
Anh cả Trần sau khi nhận được từ Trần Lương Phong liền đi thúc giục thằng hai và thằng tư. Kết quả, ba người lại cãi nhau thêm một trận mà chẳng giải quyết được gì. Ông bà cụ Trần vẫn nghĩ rằng đứa con thứ ba chịu nhượng bộ rồi.
Nhưng thực tế, mọi việc vẫn y như cũ, chẳng có gì thay đổi.
Còn về lễ đầy tháng của bé Học Học, họ hoàn toàn không biết. Nghĩ đến việc nhà họ Trần Lương Phong đã ăn cả cá và gà mà bản thân không được hưởng chút nào, bà cụ Trần cảm thấy rất khó chịu và muốn khóc.
Vợ của anh cả Trần nhìn thấy sắc mặt buồn bã của bà cụ thì cảm thấy bực bội: “Mẹ cứ làm mặt khổ sở suốt ngày là sao? Mẹ có biết mọi người nhìn thấy mẹ buồn bã như vậy mà chẳng thấy thoải mái chút nào không? Khi mẹ đuổi chú ba ra khỏi nhà, mẹ đã nói rằng dù sau này nhà chú ấy có giàu nứt vách mẹ cũng chẳng cần. Vậy mà bây giờ nhà người ta mới ăn gà thôi mà mẹ chịu không nổi rồi. Nếu mẹ thích thì bảo đứa con trai cả của mẹ đi hỏi thử xem người ta có đồng ý nuôi mẹ không, mẹ đến đó ở đi.”
Vợ anh cả Trần vốn không ngại nói năng thẳng thừng. Ngay từ khi chưa phân nhà, bà ta đã dám cãi nhau với bà cụ Trần, thế nên bây giờ lời lẽ của bà ta chỉ càng trở nên khó nghe hơn.
Sợ con dâu tức giận, bà cụ Trần đành im lặng, lẳng lặng rút vào phòng.
Ngày hôm sau, bà cụ đổ bệnh. Lần này là bệnh thật 100%.
Lúc anh cả Trần đi làm gặp Trần Lương Phong, Trần Lương Phong chỉ nói bà cụ bệnh thì đưa bà cụ đi khám. Nói xong, ông đi làm tiếp. Anh cả Trần cho rằng chỉ là bệnh vặt, không cần đi bác sĩ, dù sao bây giờ mọi người nếu có đau đầu sổ mũi cũng chỉ chịu đựng một chút là qua.
Chuyện bà cụ Trần bị bệnh từ đó không ai nhắc đến nữa.
Cấy lúa xong còn phải trồng đậu, công việc ngoài đồng cứ nối tiếp nhau không dứt.
Dù bận rộn như vậy, nhưng mấy ngày nay cũng không đến mức không có người rảnh tay. Trần Mộc Văn quyết định dẫn Giang Văn Thanh lên huyện để ăn kem sữa, khiến Trần Mộc Đào ghen tị vô cùng.
Kem sữa không thể mang về, Giang Văn Thanh bèn nói sẽ mang thứ khác về cho cô bé, lúc này cô bé mới yên tâm ra đồng cắt cỏ cho heo.
Chuyến đi này, Giang Văn Thanh chủ yếu muốn mở rộng tầm mắt. Lần trước, Trần Mộc Văn đã mua cho cô kem đường mía với giá 1 xu 1 cây, ở huyện còn có kem đậu đỏ giá 4 xu một cây, trong khi kem sữa thì đắt gấp đôi, tận 8 xu!
8 xu có thể mua được 2 cái bánh lớn, nên ăn kem sữa vào thời điểm này quả thực là một thứ xa xỉ.
Tuy nhiên, muốn xa xỉ một lần cũng không dễ.
Đội cần dùng trâu, nên bây giờ đi huyện chỉ có thể đi bộ hoặc bắt xe buýt.
Xe buýt mất 5 xu một vé, hơn nữa việc bắt được xe còn hoàn toàn dựa vào may mắn.
Trần Mộc Văn và Giang Văn Thanh chuẩn bị đi bộ đến huyện. Đội sản xuất Tiên Tiến cách huyện không xa, chỉ đi bộ khoảng một đến hai tiếng là đến nơi.
Giang Văn Thanh vừa đi vừa thở dốc, nhưng vẫn thấy đi bộ nhẹ nhàng hơn so với làm đồng.