Giang Văn Thanh dở khóc dở cười: “Thích ăn thì chúng ta đi đào thêm măng nhé.”
Trần Mộc Đào đáp: “Nhưng mà hết thịt rồi.”
“Không sao, sau này phơi khô rồi xào cũng ngon lắm.”
Trải nghiệm được ăn món ngon khiến con người thêm động lực, buổi chiều Trần Mộc Đào cùng cô đi đào 2 giỏ măng về.
Trong khi họ đi đào măng, Trần Lương Phong cùng hai người con trai sửa lại hầm chứa, sau đó đến nhà bác cả Trần.
Tối qua, Trần Lương Phong không về, bác cả Trần giữ lại ăn tối, không ngờ ông thực sự ở lại.
Ông bà cụ Trần khá vui vẻ, nghĩ rằng con trai đã bỏ qua hiềm khích.
Nhưng cả nhà bác cả Trần lại không vui vẻ gì, sáng sớm bác dâu cả thức dậy đã hằn học, chửi gà chửi con.
Chửi đến mức ông bà cụ Trần cũng không cười nổi nữa.
Sau khi ăn sáng, bác cả Trần ám chỉ với cha mẹ rằng hôm nay nên nói chuyện dưỡng già với chú ba, nếu không ngày mai bắt đầu đi làm lại thì sẽ lại bị trì hoãn.
Đến khi chiều muộn, Trần Lương Phong đến, bà cụ Trần lại khóc lóc kêu trời, ông cụ Trần nói: “Tôi với mẹ anh giờ tuổi già, không làm nổi nữa, trong nhà phải dựa vào anh cả của anh gánh vác.”
“Anh cả của anh nuôi cả gia đình lớn không dễ, bây giờ anh cũng sống khá lên rồi, chuyện trước đây không nhắc lại nữa. Tôi với mẹ anh nghĩ từ năm nay các anh bắt đầu đóng góp lương thực dưỡng già...”
Mặc kệ cha nói gì, Trần Lương Phong vẫn không lên tiếng, thật ra mấy ngày nay ông đến đều không nói gì nhiều.
Ông nhìn Trần Mộc Văn: “Con đi gọi bác hai và chú tư đến đây.”
Nhà bác hai Trần sống không xa nhà họ lắm, hai người nhanh chóng đến.
Bác cả Trần chưa kịp nói gì, Trần Lương Phong đã nói: “Cha mẹ vừa bảo từ năm nay bắt đầu nộp lương thực dưỡng già, em là thứ ba sao có thể vượt quyền anh hai được đúng không. Anh hai à, anh với anh cả bàn đi.”
Bác hai Trần là người khéo mồm và xảo quyệt, trước đây mẹ già thích ông ấy nhất. Nghe xong, ông ấy bắt đầu kể khổ: “Bây giờ cuộc sống tốt hơn trước kia, nhưng nhà ai chẳng có một đống người đợi ăn, ai còn dư lương thực đâu?”
Nghe vậy, bác cả Trần không nhịn được nữa. Trong bốn anh em, ông ta ghét nhất là chú hai, bởi vì lúc chia nhà, cha mẹ thiên vị cho nó thêm nửa bao lương thực.
“Vậy là chú định trốn tránh à? Chú hai, chú càng ngày càng chẳng ra gì, chỉ biết nói mồm, đến lượt chú hiếu thảo thì lại định chạy thôn.”
Bác hai Trần mặc kệ lời bóng gió của bác cả Trần, chỉ liên tục nói nhà mình không có lương thực. Ông cụ Trần ngồi bên ngưỡng cửa rít thuốc lào, cũng chẳng nói lời nào.
Bác cả Trần lại quay sang Trần Lương Phong: “Vậy còn chú thì sao? Chú cũng định trốn à?”
Trần Lương Phong không nói gì, Trần Mộc Võ cười nói: “Bác cả, lời này là thế nào? Nói ra chẳng phải khiến người ta cười nhạo họ Trần nhà chúng ta sao?”
“Nhà chúng cháu chắc chắn sẽ đóng góp, nhưng cha cháu là thứ ba, phải theo gương các anh em. Không thể để hai nhà kia không đóng, chỉ có nhà cháu đóng đúng không ạ?”
Trần Mộc Văn cũng cười nói: “Chắc chắn không thể đâu, tỉa lông cừu cũng không thể chỉ tỉa một con, huống hồ là con cừu đã bị đuổi ra khỏi chuồng.”
Hai anh em này hợp tác với nhau rất ăn ý, vài câu nói đã khiến sắc mặt mọi người đen như đít nồi.
Nói qua nói lại vẫn chưa ra được kết luận, Trần Lương Phong bất ngờ nói: “Gọi bác hai và đại đội trưởng đến đây, theo quy định của đội mà làm.”
Nghe vậy, sắc mặt bác hai Trần và chú tư Trần trở nên khó coi hơn nhiều.
Quy định dưỡng già của đội là ai chia nhà được nhiều, người đó phải chịu trách nhiệm dưỡng già nhiều hơn.
Năm xưa Trần Lương Phong bị đuổi đi với hai bàn tay trắng, nên tất nhiên không vấn đề gì. Nhưng hai người kia được chia lương thực và nhà cửa.
Ban đầu vốn có thể chia đều cho ba nhà, giờ hai nhà họ sẽ phải gánh phần lớn.
Bác cả Trần nhìn Trần Lương Phong như vậy, có chút nghi ngờ rằng chú ba đã đoán trước được ý đồ của họ, trước đó chỉ đứng xem như xem trò hề giữa ông ta và chú hai cãi nhau, đợi hai người cãi xong mới lên tiếng.
Nhưng chỉ cần có lợi ích, chú ba nhìn thế nào ông ta cũng không thành vấn đề.
Ông hai Trần và đội trưởng được gọi đến, cứ tưởng là bà cụ Trần bị bệnh nặng ấy chứ. Cả hai hấp tấp chạy đến, nghe bác cả Trần nói xong, cảm thấy chuyện này có phần buồn cười.